(Tác giả: Rong Rêu)

Theo chân chồng, sang sông từ dạo ấy

Con biết mình phận một chốn hai quê

Thân làm dâu, một mình nơi viễn xứ

Nhớ mẹ cha cũng đâu thể quay về

Chiều hôm ấy xe hoa chờ ngoài ngõ

Bước chân đi mà dạ cứ bồn chồn

Phận gái đành lấy chồng xa xứ

Biết bao giờ, trở lại quê hương

Xe chạy nhanh, con ngoái nhìn đẫm lệ

Ngày Vu Quy hạnh phúc cả một đời

Tay bồng hoa mà sao buồn chẳng nói

Đắng môi rồi, lệ cứ thế tuôn rơi

Cha mẹ, em thơ chắc miệng cười lòng thắt

Vui cho con có chốn để cậy nhờ

Thương phận gái về làm dâu nhà họ

Nơi quê người chỉ một bóng bơ vơ

Chiều hôm nay con nghe lòng quặn thắt

Vẳng bên tai tiếng cuốc gọi sau hè

Mẹ cha ơi, nơi quê nhà có thấu

Con muốn về, muốn trở lại thăm quê

Ở nơi đây con buồn vui lẫn lộn

Chồng vẫn thương nhưng con nhớ nhà mình

Nhớ em thơ, nhớ cha nhớ mẹ

Dạ bồn chồn còn đứng mãi lặng thinh

Mẹ yêu ơi! Mai con về mẹ nhé

Nhớ quê nhiều mà lòng dạ héo hon

Mai xuống bếp nhớ đong đầy bát gạo

Bắc lên rồi…mẹ nhớ để phần con…!

Sưu tầm